Lễ hội vang ở Bad Durkheim, Đức

Nằm ở giữa vùng bình nguyên và trên “Con đường Vang của Đức” (German Wine Road), Bad Durkheim hàng năm tổ chức Lễ hội Vang (Wine Festival) – được coi là lớn nhất trên thế giới, thu hút hàng triệu người đến thăm. 

Bad Durkheim là vùng trồng nho lớn thứ 2 của Đức, vùng đất này nổi tiếng với những cánh đồng nho bát ngát và vang nho. Những loại vang nổi tiếng nhất của nước Đức đều xuất hiện ở đây.

Nhà thờ Bad Durkheim, ngay lối vào Lễ hội vang

Nhà thờ Bad Durkheim, ngay lối vào Lễ hội vang

Thùng vang khổng lồ chứa 17 triệu lít

Thùng vang khổng lồ chứa 17 triệu lít

Khu trò chơi trong Lễ hội

Khu trò chơi trong Lễ hội

Dưới những tán cây này là những quầy thử vang

Dưới những tán cây này là những quầy thử vang

Mặc dù Lễ hội trước đây được gọi tên là Hội chợ xúc xích (Wurstmarkt), nhưng nó lại nổi tiếng vì là nơi trưng bày các loại vang ngon nhất trong vùng. Giờ đây, Lễ hội được tổ chức hàng năm vào cuối tuần thứ 3 và thứ 4 của tháng 9, khi thời tiết còn hửng nắng và nho đang kỳ phát triển. Đến năm 2012 thì Lễ hội đã được tổ chức trên 590 năm, là nơi gặp gỡ của những người trồng nho, làm vang trong vùng. Ngoài việc đến Lễ hội để nếm hàng trăm loại vang của địa phương, du khách còn được tham gia các trò chơi, nghe nhạc, ngắm các bộ trang phục truyền thống. Người ta dựng lên rất nhiều túp lều trắng, kê bàn ghế gỗ để du khách tiện ngồi thưởng thức vang. Trong hội chợ, các loại xúc xích và các món ăn truyền thống của Đức được bán khá nhiều.

Quầy bán xúc xích truyền thống của Đức

Quầy bán xúc xích truyền thống của Đức

Lễ hội vang ở Bad Durkheim được coi là lễ hội vang lớn nhất ở Đức và cả trên thế giới. Trong mấy ngày lễ hội, hàng triệu lít vang, hàng ngàn loại vang trắng, vang đỏ khác nhau được hơn 120 hãng sản xuất vang mang đến phục vụ những tín đồ của thứ đồ uống đặc biệt này. Bên cạn các hoạt động giới thiệu vang, nếm vang, các cuộc thi là những hoạt động văn hóa, nghệ thuật, các trò chơi để đáp ứng nhu cầu của mọi du khách. Càng về chiều, số người đổ về khu trung tâm Lễ hội càng đông, và các hoạt động diễn ra đến thâu đêm, suốt sáng.

Ngôi nhà nhỏ trên đồi nho

Ngôi nhà nhỏ trên đồi nho

 

Những luống nho thẳng tắp

Những luống nho thẳng tắp

Nào là nho xanh

Nào là nho xanh

Nào là nho đen

Nào là nho đen

Chúng tôi đến Bad Durkheim trong một ngày tháng 9 đẹp trời, nắng nhẹ và không quá lạnh. Thăm thú hết các quầy bánh mỳ, xúc xích, quầy bán đồ trang trí, các khu vui chơi, các khu thử rượu không mệt mỏi. Cảm giác ngồi trong những lều lớn, nhấm nháp những ly rượu vang trong vắt, tinh khiết đang sủi bọt li ty trong chiếc ly thủy tinh không tỳ vết, nhấm nháp thêm chút xúc xích nướng hoặc những đồ ăn vặt địa phương thật là đã đời. Ở Lễ hội, người ta còn trưng bày thùng đựng vang cực lớn, có thể chứa được 17 triệu lít vang, từ thùng vang này, rượu được chuyển đến các quầy bán vang.

Đồi nho

Đồi nho

Tôi quyết định từ bỏ không khí náo nhiệt trong hội chợ để tìm đến trang trại nho trên đồi với bạt ngàn nho đen, nho trắng, hít hà bầu không khi trong lành, mát rượu, thơm ngát. Chúng tôi đã đi dọc những luống nho thẳng tắp, đã qua những ngôi nhà nhỏ nhắn trên lưng chừng đồi nho. Thỉnh thoảng có bộ bàn ghế nhỏ để ven đường cho mọi người nghỉ chân. Những con đường ngoằn nghèo dẫn tôi lên tận đỉnh đồi, từ đó, phóng tầm mắt ra cả vùng bình nguyên rộng lớn, xanh ngắt. Thành phố Bad Durkheim và những vòng xoay khổng lồ ở khu hội chợ ở phía xa xa, âm thanh và ánh đèn lấp loáng. Chúng tôi cứ đứng mãi trên đỉnh đồi, tận hưởng bầu không khí trong lành, thơm mát đó và mong mình cứ mãi thảnh thơi như thế.

Đồi nho xanh ngát

Đồi nho xanh ngát

Sau này, tôi đã có lần được đến tận một trang trại sản xuất vang nổi tiếng nhất ở Bad Durkheim, được thử vang trực tiếp, nhưng tôi không có thời gian để đi thăm cánh đồng nho nữa. Vậy là hai chuyến đi đã bổ sung cho nhau đầu đủ, cả phần nhìn, nghe và nếm. Tôi yêu những nơi mình đã đi qua!

Bad Durkheim, Germany 2012.

Phản hồi

  1. […] chúng tôi 30 phút ở nhà ga và nói là mọi người tự ăn tối đi, vì đến nơi thử rượu vang sẽ không có gì cho mọi người ăn đâu. Vậy là chẳng ai bảo ai tự biết phải […]