Hãy buộc một sợi ruy băng lên cây sồi già!

Một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu. Bởi đằng sau mỗi dải ruy băng là cả một tình yêu bất diệt!

Nước Mỹ,năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary – người vợ sắp cưới của chàng trai- thì không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.

Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi: “Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em cònyêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh , hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa.”

Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới là người phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và không biết khi nào mới quay trở về. Đến những tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến những dải ruy băng vàng nữa, nhớ về cô gái anh yêu lại càng không thể. Đến ngày ra tù, chàng trai quyết định nhảy lên chuyến xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không trở về đi ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.

Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng ngược lại,nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước.

Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu.

Và câu chuyện lúc đó đã nổi tiếng khắp nơinhư một biểu tượng của sự chung thủy. Cảm nhận cái được tình cảm của 2 nhân vậtchính trong câu chuyện trên, Tony Orlando và ban nhạc Dawn đã sáng tác ra bài hát: “Tie an yellow ribbon round the old oak tree” vào năm 1973 và nó đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng không chỉ trong phạm vi nước Mỹ. Ca từ rõ ràng và xúc động giai điệu vui tươi pha lẫn âm hưởng đồng quê của bài hát đã khiến nó đi vào trái tim của hàng triệu người, mọi thế hệ. Ngày nay người ta không còn nhớ đến chàng trai trong câu chuyện có thực năm nào nữa nhưng Tony Orlando và bài hát của ông sẽ còn mãi ở trong tim mọi người.

Bài này lần đầu tiên tôi được nghe từ một cuốn băng cat-set mà người bạn học cùng tiếng anh cho mượn. Tôi đã bị cuốn hút bởi ca từ và những giai điệu đồng quê của bài hát, nhưng trên hết, nó đã xâm chiếm tâm hồn của một cô sinh viên đang buồn bã lúc bấy giờ.

Tôi đã đọc câu chuyện này lâu lắm rồi . Và cũng tưởng rằng mình đã quên nó từ lúc nào chẳng rõ. Mãi đến khi xem bộ phim Hàn Quốc “Yêu bằng cả trái tim”, khi nhìn thấy Kim Hye Soo đứng lặng người trước cả hàng cây phủ kín ruy băng vàng, tôi mới chợt nhớ ra. Khán giả trong rạp chỉ ồ lên trước một hình ảnh quá đẹp đẽ và lãng mạn chứ không hiểu hết ý nghĩa của nó, họ cũng đã không hiểu tại sao ca khúc “Tie a yellow ribbon round the old oak tree” của Tony Orlando lại vang lên suốt bộ phim như thế. Bởi đằng sau mỗi dải ruy băng là cả một tình yêu bất diệt.

I’m coming home. I’ve done my time.

Now I’ve got to know what is and is it mine.
If you received my letter telling you I’d soon be free,
Then you’ll know just what to do if you still want me,

Anh đang trở lại quê nhà, anh đã hoàn tất những việc của mình rồi.

Giờ đây chính là lúc anh muốn biết điều gì thuộc về mình và điều gì không phải.

Nếu em đã nhận được thư của anh nói rằng anh sắp được tự do,

thì em ơi, em sẽ biết em cần làm gì nếu như em vẫn còn yêu anh.

If you still want me,
Oh, tie a yellow ribbon ’round the ole oak tree.
It’s been three long years.
Do you still want me?
(Still want me?)
If I don’t see a ribbon ’round the ole oak tree,
I’ll stay on the bus,
Forget about us,
Put the blame on me,
If I don’t see a yellow ribbon ’round the ole oak tree.

Nếu em còn yêu anh, em hãy buộc một sợi ruy băng màu vàng lên cây sồi già.

Đã 3 năm đằng đẵng trôi qua, em có còn cần anh nữa không.

Nếu anh không nhìn thấy sợi ruy băng màu vàng trên cây sồi già, anh sẽ ngồi trên xe buýt, sẽ quên chuyện của chúng ta, và sẽ không tha thứ cho những lỗi lầm của mình.

Bus driver, please look for me,
‘Cause I couldn’t bear to see what I might see.
I’m really still in prison, and my love, she holds the key.
A simple yellow ribbon’s what I need to set me free.
I wrote and told her please,
Oh, tie a yellow ribbon ’round the ole oak tree.
It’s been three long years.
Do you still want me?
(Still want me?)
If I don’t see a ribbon ’round the ole oak tree,
I’ll stay on the bus,
Forget about us,
Put the blame on me,
If I don’t see a yellow ribbon ’round the ole oak tree.

Bác lái xe, hãy nhìn giúp tôi, vì tôi không thể chịu được điều mà tôi sẽ nhìn thấy. Tôi vẫn trong tù, và người yêu tôi, cô ấy đang giữ chìa khóa.

Chỉ cần một sợi ruy băng màu vàng sẽ giải thoát chotôi. Tôi đã viết thư cho cô ấy, nói rằng cô ấy hãy buộc 1 sợi ruy băng màu vàngl ên cây sồi già…..

Now the whole damn bus is cheering,
And I can’t believe I see,
A hundred yellow ribbons ’round the ole oak tree.

I’m coming home, mm-hmm.

Giờ đây cả xe buýt reo vui, vì tôi không tin vào điều tôi vừa nhìn thấy. Hàng trăm sợ ruy băng màu vàng trên cây sồi già. Tôi đang về nhà………….

(Tie a ribbon ’round the ole oak tree.
Tie a ribbon ’round the ole oak tree.
Tie a ribbon ’round the ole oak tree.

Tie a ribbon ’round the ole oak tree.
Tie a ribbon ’round the ole oak tree.
Tie a ribbon ’round the ole oak tree.

Tie a ribbon ’round the ole oak tree…)

http://youtu.be/H4cyCuj3H9I

(Hà Nội, 7/2013)