Cho các bà mẹ nhân ngày 8.3

Tình cờ đọc được thư của một bà mẹ đi làm gửi cho bà mẹ nội trợ, và thư của bà mẹ nội trợ gửi bà mẹ đi làm trên mạng. Thấy đúng và hay quá, dịch cho các bạn cùng thưởng thức! Bài dịch này dành cho các bà mẹ nhân ngày 8.3!

Thư của bà mẹ đi làm gửi bà mẹ nội trợ,

 Bà mẹ nội trợ thân mến,

Nhiều người vẫn thường hỏi bạn làm gì ở nhà cả ngày. Tôi biết bạn làm gì. Tôi biết vì tôi cũng là mẹ, và đôi khi tôi cũng đã làm giống bạn. 

Tôi biết bạn làm những công việc mà không được trả lương, thường cũng không được nhớ đến, bắt đầu từ khi bạn ngủ dậy và chưa kết thúc khi bạn lên giường đi ngủ. Tôi biết bạn làm việc cả những ngày cuối tuần và ban đêm, và chẳng bao giờ có điểm dừng cho ngày làm việc hay tuần làm việc của bạn. Tôi biết phần thưởng của bạn đôi khi là sự vui vẻ, hạnh phúc, nhưng không mấy khi bạn được thưởng như vậy.

Tôi biết rằng hiếm khi bạn được thưởng thức một tách café hay trà nóng.Tôi biết rằng sự tập trung của bạn luôn bị phân tán, lúc này hay lúc khác và bạn đôi khi không thể hoàn thành một việc gì đó. Tôi biết rằng đôi khi bạn không có thời gian để buồn ngay cả khi bạn ở nhà một mình, trừ khi em bé duy nhất của bạn còn đang ngủ ngày.

Tôi biết những thách thức mà bạn phải đối mặt hàng ngày, và nhiều khi không có sự ủng hộ và thông cảm. Bọn trẻ giận dỗi, bạn gặp trục trặc khi hướng dẫn chúng trong nhà vệ sinh, trận chiến khi cho chúng ăn, dọn dẹp đống thức ăn vương vãi, lau rửa những nét vẽ lên tường, cả khi lũ trẻ đánh nhau hoặc khi con bạn khóc không ngừng… Tôi biết tất cả những việc nhà dường như chẳng bao giờ chấm dứt, giống như một vòng quay liên tục không có điểm dừng. Tôi biết bạn phải đi chợ mua thức ăn, chuẩn bị đồ ăn, nấu nướng, cố gắng cho bọn trẻ ăn, lau dọn nhà cửa, rửa bát đĩa và lặp lại tất cả những việc đó 3 tiếng một lần.

Tôi biết mong muốn của bạn là có được một tiếng cho mình, để ăn trưa trong yên tĩnh, hoặc để nghỉ trưa một chút. Tôi biết đôi khi bạn sẽ tự hỏi liệu những việc bạn làm có đáng hay không, hay cảm thấy ghen tỵ với các bạn của mình khi họ được nghỉ trưa ở văn phòng. Tôi biết khi chồng bạn về nhà vào buổi tối,khi công việc ở nhiệm sở của anh ấy hoàn thành, anh ấy muốn kê cao chân để nghỉ vào đúng lúc mà bạn cần được nghỉ ngơi nhất, và việc này có thể làm bạn bật khóc.

Tôi biết rằng bạn đã từng bị nhiều người hiểu lầm, vì họ không hiểu hết những khó khăn khi phải tự chăm con nhỏ, cả ngày, và cho rằng bạn chỉ giỏi kêu ca. Họ tưởng tượng ra rằng bạn có cả ngày để nhâm nhi café trong khi trẻ con chơi rất ngoan và yên tĩnh. Tôi biết bạn không có sự độc lập về tài chính. Tôi biết đôi khi bạn thấy khó chịu khi người khác nói “Ơn trời đến thứ sáu rồi!”, bởi vì với bạn ngày nào cũng là ngày làm việc, chẳng bao giờ có thứ sáu, chẳng bao giờ có kỳ nghỉ.  Tôi biết rất nhiều người chẳng bao giờ hiểu là bạn thực sự phải làm việc, đơn giản là bạn làm một công việc mà chẳng bao giờ được trả lương, ở nhà.

Các bà mẹ nội trợ thân mến, tôi không biết bạn đã làm thế nào. Tôi ngưỡng mộ sự kiên nhẫn không giới hạn của bạn, khả năng đối mặt với mỗi ngày mới một cách vui vẻ, khả năng mang lại niềm vui cho các con của bạn ngay cả khi chúng làm bạn vô cùng thất vọng. Tôi ngưỡng mộ sự cống hiến của bạn bằng cách luôn hiện diện trong cuộc sống của các con, ngay cả khi việc ấy không hề dễ dàng. Tôi ngưỡng mộ cách bạn làm việc mà không hề trông đợi nhận được phần thưởng, không thăng chức, không nổi tiếng, không lương. Tôi biết bạn muốn những đứa con của mình cảm thấy chúng quan trọng, chúng được yêu, và các bà mẹ nội trợ, bạn làm việc đó tốt nhất.

Tôi chỉ muốn bạn biết rằng, tôi hiểu bạn. Chúng ta đều là mẹ, và tôi biết.

Thân mến,

Một bà mẹ đi làm.

 

 Thư gửi bà mẹ đi làm,

Tôi biết bạn đôi khi bị người ta chỉ trích vì bạn để con mình cho người khác chăm sóc để đi làm. Một số người cho rằng bạn không yêu con mình nhiều như những bà mẹ không đi làm, và rằng bọn trẻ được ở nhà với mẹ chúng là điều tốt nhất.

Làm sao họ có thể nói như vậy về bạn nhỉ? Tôi biết bạn cũng yêu con bạn như bất cứ người mẹ nào khác. Tôi biết rằng đi làm trở lại sau khi sinh con là một quyết định không hề dễ dàng gì. Bạn đã phải cân nhắc lên xuống biết bao nhiêu lần, cân nhắc từ rất lâu, thậm chí từ trước khi bạn quyết định sinh con.Đó luôn là một trong những quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời của bạn.Bạn suy nghĩ về việc này ngay từ khi bạn còn học phổ thông và đang chọn môn học cho lớp 11.

Tôi gặp bạn ở khắp mọi nơi. Bạn là bác sỹ mà tôi gặp khi con tôi bị ốm.Bạn là người chữa bệnh dị ứng khi chuẩn đoán con tôi bị dị ứng với lạc. Bạn là bác sỹ xương khớp người điều trị bệnh đau lưng của chồng tôi. Bạn là nhân viênkế toán người tính toán thuế cho chúng tôi. Bạn là giáo viên của các con tôi.Bạn là người điều hành trường học của các con tôi, là giáo viên dạy thể dục của con tôi. Bạn là nhân viên nhà đất người đã giúp bán ngôi nhà của chúng tôi. Thế giới này sẽ ra sao nếu không có bạn? Nếu bạn không chịu nổi nhưng áp lực của những người khác, cho rằng chỗ của người mẹ là ở nhà với những đứa con?  

Tôi biết bạn đã cân nhắc từng công việc để xem liệu nó có phù hợp với gia đình của mình không. Tôi biết bạn phải dậy sớm 1 tiếng trước khi mọi người thức giấc, có vậy bạn mới có thể tập thể dục hoặc thưởng thức chút thời gian yên tĩnh. Tôi biết rằng bạn phải tham dự cuộc họp sau khi phải thức cả đêm với đứa con của mình. Tôi biết rằng khi bạn trở về nhà vào buổi tối, thì “ca làm việc thứ hai” mới bắt đầu. Những người chỉ trích bạn không bao giờ hiểu được rằng, bạn vừa phải chăm lo gia đình, vừa phải đi làm. Bạn về nhà, nấu nướng,tắm cho con, đọc truyện cho chúng, cho chúng đi ngủ và hôn tạm biệt chúng. Bạn thanh toán các hóa đơn, đi chợ mua thực phẩm, giặt, là, rửa bát đĩa, giống như tất cả các bà mẹ khác vẫn thường làm.

Tôi biết rằng bạn đôi khi cảm thấy có lỗi khi phải xa con, và vì thế bạn hy sinh thời gian thư giãn của mình. Tôi biết bạn không tự nhiên nghỉ làm 1 ngày cho bản thân khi mà con bạn còn đang mang đi gửi. Tôi biết bạn chấp nhận rằng đi làm chính là thời gian nghỉ của bạn. Tôi biết khi bạn ở nhiệm sở, bạn không lãng phí một phút nào. Tôi biết bạn ăn trưa tại bàn làm việc, bạn không lang thang ra ngoài uống cà phê, và bạn tập trung, cống hiến cho công việc. Bởi vì bạn đã lựa chọn làm việc ở đó. Bạn muốn đi làm ở đó.

Tôi biết bạn đã lo lắng thế nào về việc ai sẽ chăm sóc con bạn, và liệu nơi bạn gửi con có chăm sóc con bạn tốt không. Tôi biết bạn chỉ gửi con ở nơi mà bạn thấy yên tâm rằng chúng được yêu thương và chăm sóc. Tôi biết bạn có thể dành nhiều ngày để chăm sóc con tại nhà khi con bạn bị ốm và chấp nhận hy sinh thu nhập của bạn. Tôi biết rằng bạn thầm hưởng thụ những ngày đó, và thích thú khi được ở bên các con.

Tôi biết đôi khi bạn cảm thấy có lỗi khi không ở bên các con thường xuyên. Nhưng bà mẹ đi làm thân mến, tôi hiểu việc này. Bạn đang làm gương cho các con của bạn. Bạn cho các con thấy rằng một người phụ nữ có thể có một sự nghiệp, có thể đóng góp những giá trị khác nữa cho xã hội ngoài gia đình, và vẫn có thể là một bà mẹ luôn thương yêu các con. Bạn đang dạy cho con gái của mình thấy rằng chúng có thể làm những gì chúng muốn trong cuộc sống. Bạn đang cho mọi người thấy sức mạnh, khả năng chịu đựng, sự cống hiến và sự bền bỉ  của bạn, và bạn làm tất cả mọi việc với niềm thích thú và tình yêu.

Tôi chỉ muốn bạn hiểu rằng tôi hiểu. Vì chúng ta đều là mẹ.

Thân mến,

Một bà mẹ không đi làm.

(Hà Nội, 3/2014, dịch từ bài báo nước ngoài)